Sau khi hùng hục làm từ sáng đến giờ thì hiện tại mềnh lại rỗi và ngồi viết blog 1 tí. Èo nó cũng bị bỏ quên lâu rồi nhỉ. Thật ra là trước cái entry này đã có phải đến gần 5 cái đã được viết trong những lúc mệt mỏi đến kinh người hoặc trong những lúc không có việc j làm. Nhưng đều viết đến nửa chửng thì xóa béng đi mất. Bỏ ngỏ quá lâu rồi vì thật ra là vẫn những vấn đề chả đâu vào đâu, nói thật viết ra cũng ít người có thể hiểu được
. Vẫn là một chuỗi những vấn đề cũ với chỉ 1 nút thắt duy nhất mà hiện h đang phải tháo.
Tuần này mình bị đau, đúng nghĩa đen nhé, heart nó nhói với đau đã mấy ngày rồi. Đã đỡ hơn nhiều so với hôm đầu tiên bị nhưng vẫn chưa hết.
, chưa tìm được nguyên nhân vì lâu lắm rồi mới lại bị lại. Trái tim mình nó đang phản ứng với tất cả những j mình đang đối xử với bản thân.
. Nhiều lúc nghĩ đến đây mà lại chỉ muốn trực khóc, tuần này khóc nhiều đến nỗi ko đỡ được. Đa số là khóc một mình khi nghĩ đến ko hiểu vì sao nó đau, mình đã làm cái j sai à . Hic. Lúc nào có người để ăn vạ thì cũng khóc. Khóc và khóc thật là mệt mỏi, càng khóc nó càng đau chứ hơn được j đâu. Nó đang chửi mình quá yếu đuối, nó đang đánh mình quá tham lam, nó đang trách mình không biết chăm lo bản thân. Còn j nữa đây.
Mình mệt lắm, mấy hôm rồi nó đau nên ra lúc nào cũng như hụt hơi, thở hổn hển, mình rất muốn lăn ra ăn vạ như cái hôm đầu tiên nó khiến mình bị đau. Nhiều lúc ko có tí sức nào là mình lại chỉ muốn ăn vạ . =)). Xấu tính vãi chưởng. Nhưng mà nó động vào lòng tự ái của mình =)). Mình tự dưng lại thích nó, vì bi h nó đang phần nào giúp mình chiến đấu. Chỉ cần nghĩ đến điều j đó ko vui lập tức nó bóp cho 1 cái đau điếng. Nên hiện h gần như mình ko phải là ko nghĩ mà là ko dám nghĩ, mình ko muốn bị đau. Đau ít thì sẽ ăn vạ ít . Mình có thể nói là đang chạy trốn nỗi đau để xua đuổi nhưng ý nghĩ. Và để làm được điều đó mình phải cố gắng chiến đấu với một vài điều nữa. Khó lắm, như người nghiện thiếu thuốc, chật vật qua cơn đau ấy rồi như người đang giàu thì bị mất hết tài sản phải biết tập tiết kiệm ấy. Lúc làm được lúc ko, mình chỉ là đang cố thôi. Còn điểm cốt yếu vẫn là cái nút kia.
Mình là một bồ mâu thuẫn. Bản thân đầy khuyết điểm nhưng lại theo chủ nghĩa hoàn hảo. Mình thích mạo hiểm nhưng cũng sợ nó. Mình thích những điều bất ngờ nhưng lại sợ hãi nhất trên đời là bị đâm sau lưng (cả 2 cái đều mình đều không biết trước được). Mình thích người khác phải theo ý mình đấy (cái này hơi bị mạnh) nhưng đối với một số người mình nể với yêu quý thì lại thường lệ thuộc. Nếu linh động mềm dẻo thì những thứ này sẽ nhẹ nhàng thôi. Nhưng với người 1+1 =2 là đương nhiên như mình thì để bóp méo số 2 đi thôi cũng thật là khó
À mình đã kiếm được tiền rồi đấy. Vất vả chật vật thật nhưng mà thôi vạn sự khởi đầu nan. Đấy cứ nghĩ cuộc đời là biết bao nhiêu chặng thì lại thấy đỡ bao nhiêu
PS : Em vẫn chưa lập được plan cho mình trong thời gian tới. Nhiều lúc cũng hoang mang, nhiều lúc đau đớn, sợ hãi khi phải đấu tranh với cái bản ngã , số phận và cả quá khứ của mình lắm. Dù rằng đối với em giờ gặp anh như moocphin ấy, làm dịu cơn đau trong một khoảng thời gian thì rồi sau đó vào những thời điểm không được gặp anh nói đúng hơn là cần phải để khoảng không gian riêng cho anh em lại phải vật lộn với chính mình nhưng mà em ko thể ko nghĩ đến anh.Anh đang sống cuộc sống tự lập của một người lớn, em phải học dần cách hiểu thông cảm với nó dù rằng cái bản tính trẻ con của em nó cứ liên tục phản đối.Nhưng em yêu anh nhiều hơn bản thân em. Nên em sẽ tự đấu tranh với chính mình bằng cách này hay cách khác. Bi h em chưa chọn được cách này hay hơn là trốn tránh như kiểu học vẹt ấy, nhưng rồi mưa dần thấm lâu , học vẹt nhưng đọc nhiều khắc nhớ, có kinh nghiệm rồi thì mới hiểu được những thứ khó hơn.Em rất ngu trong chuyện này nên chắc con đường đi sẽ sỏi đá gập ghềnh lắm.Toác da chảy máu là chắc chắn rồi, nhưng được cái em sợ đau nhưng cũng thik ứng nhanh, cứ tích lũy dần dần vậy. Dù là trái với nghề vốn làm là hành động theo bản năng, nghề mới của ta là phải học có suy nghĩ thì ta vẫn phải học.
Không bao h bỏ cuộc thì ta còn 0,01% cơ hội -> Thế là nhiều đấy khi mà em còn là 1/1.000.000 cơ (cái này thằng Vinh nó nói đấy
)

Recent Comments